Cô Tư khóc, vòng tay choàng trên người Hạ rung rung theo những tiếng sụt sùi, nước mắt của cô làm ướt một bên vai áo Hạ. Hạ dụi đầu vào ngực cô nũng nịu, “Con sẽ thường xuyên về lại đây mà cô”. Quệt ngang những dòng nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt trên mặt, cô Tư giả đò gắt gỏng, “Biết bay có cha có mẹ tao mừng quá mới khóc chớ hổng thèm thương nhớ gì đâu, đừng có bày đặt bỏ nhà đi lần nữa đó”.
...
Trong bữa tối, con bé út sáu tuổi nhà tôi cứ ngồi bằm bằm cái thìa vào bát cơm đến vữa nát, thỉnh thoảng mới đưa lên miệng nhai uể oải. Tôi gắp thức ăn cho nó, nó ngúng nguẩy bỏ trả lại. Bực quá tôi quát, rồi lại giật mình lo lắng sờ trán con, vẫn mát nguyên, chứng tỏ vẫn khoẻ mạnh bình thường. Sao nó lại ăn uống uể oải thế nhỉ?. Tôi gặng hỏi, nó bảo: con không thích ăn cơm, con thích ăn bánh...
Đôi khi cô vẫn tự hỏi vì sao ngày xưa mình có thể yêu anh nhiều và vô điều kiện đến vậy? Một đứa con gái sống bằng lòng kiêu hãnh, đã từng nghĩ trong tình yêu mình phải là tất cả, không chấp nhận bất cứ một sự chia sẻ nào dù là nhỏ nhất. Một đứa con gái cực kỳ rành mạch rõ ràng, biết một cách chính xác mình cần gì và muốn gì, yêu hay ghét, bạn hay người yêu. Đối với cô, chỉ có...
Anh cầm nỏ săn men bờ đầm Vạc ra sông Cái. Từ ngã ba sông xuống cửa biển thuyền xuôi khoảng hai giờ đồng hồ, còn ngược lên nương ngô nhà anh dưới chân đồi Con Rùa chỉ đun sôi siêu nước là đến. Đi tắt theo suối Yên Ca là về xóm Núi, vượt qua thung Dâu vào sâu nữa gặp bản của người Mường.
Ngày trước, rừng còn nhiều thú, thỉnh thoảng ban đêm lợn rừng đi kiếm ăn lạc đường chạy qua cả quốc lộ Một. Từ...
Có một điều là nó thật sự lạ lùng. Anh bạn đã kể lại cho tôi câu chuyện này còn cho là nó thậm vô lý và kỳ cục. Nghe xong, tôi cũng đồng ý với anh ấy.
Bàn tiệc có năm người. Đôi vợ chồng Hương, Thiện từ Mỹ về thăm quê. Hằng, giảng viên đại học ở Đà Lạt. Tuấn, ông chủ một tiệm tạp hóa nho nhỏ ở Long Xuyên. Và tôi, một gã đàn ông bốn mươi hai tuổi chưa vợ lông bông.
Hương và Thiện...
Cuộc sống của em đang bình lặng như bao người khác giữa dòng đời. Em đã có một người để nhớ, một người để yêu thương và một người luôn luôn yêu em. Em tưởng chừng bao nhiêu đó là đã quá đủ với một đứa con gái như em. Nhưng thật sự, cuộc đời sao lại quá bất công với em như vậy chứ, bỗng dưng anh đi vào cuộc đời em. Anh đến làm con tim em bỗng chia đôi hai nửa. Con tim bấy lâu đang chìm...
- Có lẽ cuộc sống là thế. Có những điều mà có lẽ phải đi gần hết cuộc đời rồi con người ta mới nhận ra và mới hiểu được. Hoặc cũng có thể sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Đã bao giờ bạn bắt gặp một buổi chiều tình tứ và thơ mộng tới mức mà nếu ngồi lỳ trong nhà đóng cửa và xem TV, hay ngồi thất thần trước màn hình lap đầy bức xạ, hay thậm chí là cả việc ngủ vùi từ sáng đến tối...
Cô thở khó nhọc, mở mắt nhìn xung quanh mình. Một màu trắng tang thương bao phủ trong gian phòng ngập bóng tối. Bất giác, cô giật mình, đau đớn cất tiếng gọi trên bờ môi khô khốc, nứt nẻ. Con, con ơi. Cu Bin ơi! Giọng thều thào của cô ngày càng nhỏ, sức lực trong cô cũng dần cạn kiệt, giữa chới với những thanh âm tuyệt vọng, một giọng đàn ông ân cần cất tiếng.
‐ Này cô, cô...
Ngày mợ mới về nhà cậu Thị. Người mẹ có bảy tám nếp nhăn trên trán của Đĩnh lắc đầu.
- Vợ thằng Thị, bây qua đây tao cho cặp kiếng đen với cái khăn đội đầu.
- Má, mợ Thị đâu có cận mà má cho cặp kiếng. Vấn cái khăn như má nhìn nực nội muốn chết.
- Thằng mất dại, biết gì mà ăn cơm hớt.
Đĩnh thấy mình ngu. Anh không hiểu hết ý cặp kiếng đen của má. Đĩnh còn ngu lâu. Nhà anh phơi...
Thử CODE
7KHO
Chương trình ứng
dụng chính xác cho các loại mã Java Script; HTML. Chúc bạn luôn thành công !
Các ý kiến mới nhất